Thôi về đi đường trần đâu có gì

     

Đêm nay, trời quang quẻ mây tạnh, trong bạn nghe hoang vắng với tôi ngồi đây “ôm lòng đêm, quan sát vầng trăng new về” nhưng ngậm ngùi “nhớ chân giang hồ. ôi phù du, từng tuổi xuân đang già”.

Bạn đang xem: Thôi về đi đường trần đâu có gì

Bạn vẫn xem: Thôi về đi mặt đường trần đâu có gì

Biết bao năm vẫn qua, bước đi tôi cũng đều có khác bỏ ra bước giang hồ rong ruổi mọi miền tổ quốc này, hồn tôi cũng phiêu du qua bao ngày tháng tuổi xuân trôi. Để bây giờ có cảm giác như “một ngày kia đến bờ, đời tín đồ như gió qua”.

Đời người như gió qua! Nghe sao xót xa mang lại thân phận. Ai cũng mong bản thân sống trăm năm, hay chí ít cũng đều có sáu mươi năm cuộc đời. Lúc còn trẻ, nhìn về tương lai nhưng háo hức sao đường đời còn lâu năm thế, sao những cái đích mang đến của Danh, Lợi, Phú, Quí, Vinh, Hoa, Tình, Ái nó những xa vời vợi. Thế mà bây giờ, đang qua không còn nửa dốc vị trí này cuộc đời, sẽ qua mẫu đỉnh của số đông sự mê mẩn muốn, ban đầu thấy mình như vẫn từ trường đoản cú xuống dốc, thì lại thấy đầy đủ thứ thật phù du, cùng đời bạn thật chỉ như cơn gió.

Xem thêm: Nuôi Con Bằng Phương Pháp Easy, Phương Pháp Easy Cho Trẻ Sơ Sinh


*

“Không còn ai, đường về ôi thừa dài”. Tôi không tới nỗi thừa cô đơn hệt như nhạc sĩ tài hoa họ Trịnh ấy, không tới nỗi “nói mỉm cười giữa vùng nhân gian, nhưng mà lòng trống vắng vẻ thênh thang kiếp này”. Tôi vẫn còn tồn tại một gia đình để đi về, gồm những đứa con để nuôi nấng cùng hy vọng, có những người tri kỷ để chổ chính giữa tình. Tuy vậy sao cũng vẫn cảm nhận được con đường tới Chân – Thiện – Mỹ của chính bản thân mình còn quá dài. Mình vẫn còn trần gian lắm, vẫn còn nhiều lo toan bề bộn, vẫn chưa thể giũ áo nhằm sống vô tứ như cỏ cây ven mặt đường kia được.

Xem thêm: Một Số Bài Ca Dao Hài Hước Châm Biếm Hay Nhất, Phân Tích Những Bài Ca Dao Hài Hước

Thôi thì, ta lại về, “Về ngồi trong số những ngày, quan sát từng hôm nắng và nóng ngời, nhìn từng khi mưa bay”. Mặc dù thế nào, thì cuộc sống vẫn trôi nhanh, nắng vẫn lên sau hầu như cơn mưa, và mưa lại tới khi mây vần vũ, như 1 quy qui định không thể chối từ. Vậy thì ta cũng tránh việc day ngừng nhiều. Vật gì tới cũng trở nên tới, mẫu gì phải ra đi cũng trở thành đi. Trang bị gì là của bản thân thì đã là của mình, thiết bị gì ko thuộc về mình, thì nỗ lực cách mấy nó vẫn ko là của mình. Không phải là AQ, tuy nhiên tôi cứ tự an ủi như thế, thấy dịu nhõm rộng nhiều. Biết là khó, tuy vậy ta nên cố, bởi bao gồm mấy ai xa đời nhưng còn quay về lại, gồm ai dám về cuối trời làm mây trôi lơ đãng?

Tôi yêu nhạc Trịnh Công Sơn, yêu phần đa ca từ bỏ đầy triết lý, yêu đa số giai điệu dìu dịu mà thâm thúy ấy, cũng giống như hàng triệu người yêu nhạc Trịnh khác, không thể lý giải được bởi sao thứ âm thanh ấy nó thâm nhập vào bản thân thật từ nhiên, thành một trang bị gì giống hệt như tôn giáo, như lẽ sống, như nắng, gió, như ánh trăng, như cat bụi, như toàn bộ những gì ở trong về cuộc sống thường ngày này, nửa thật đời, nửa thật hư ảo như mộng mị. Và nhạc Trịnh, chỉ rất có thể thấm không còn qua giọng ca của ca sĩ Khánh Ly, chỉ gồm bà new lột tả được hết loại hồn của từng ca từ. Còn chỉ trong tối vắng tĩnh lặng, vào nỗi cô đơn thân phận, ta new thật hiểu với ngấm triết lý nhạc Trịnh. Nhạc Trịnh chưa hẳn là đồ vật nhạc đến dàn nhạc điện tử ồn ào, sảnh khấu long lanh và khán giả xô bồ, ồn ào. Nhạc Trịnh là để cho mỗi người từ bỏ chiêm nghiệm, cùng để nghĩ về đều người, về quê hương – tình cảm – thân phận.